Scroll To Top
News Trending

Browsing "Older Posts"

Ngăn kéo trái tim và chìa khóa

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014 / No Comments

"Anh chỉ coi em là bạn". Dòng tin nhắn online anh gửi cho em, chỉ 6 chữ thôi nhưng sao lại làm em chao đảo. Là bạn ư? Thế những lời yêu thương anh nói với em, những cử chỉ âu yếm..., gì gì nữa mà lúc này đây em không thể nhớ hết, là cái gì vậy anh?
Mới đó mà đã hai tháng rồi anh nhỉ ! Em vẫn nhớ như in cái buổi tối hôm đó, thứ 6 ngày 13. Người ta nói rằng đây là ngày xấu. Đúng vậy, đối với em hôm đó thật tồi tệ, những gì mà em không muốn biết, không muốn nghe lại đến.
Trước lúc đó em cũng đã nhìn thấy ảnh anh và người yêu mới của anh, nụ cười rạng rỡ trên môi anh. Tim em như nghẹn lại, hai tay phải bíu lấy bàn để khỏi ngã, em không thể thở được. Em vẫn tự lừa dối mình chỉ là anh muốn em quên anh thôi, chứ thật ra anh vẫn yêu em. Đó đâu phải sự thật anh biết mà, phải không anh?
Một người không điếc, một người không câm - mà một lời chia tay sao anh không nói. Đàn ông mà thế à anh? Vì sao anh anh phải trốn em. Và để đến khi tìm thấy anh, lời nói em nghe được là thế này đây. Như những cô gái khác, họ sẽ khóc. Anh ạ, lúc đó em cũng muốn khóc lắm chứ, nhưng mắt em nó ráo hoảnh, nó khô khốc, nó trơ trụi... Bởi vì tối qua em đã khóc quá nhiều rồi.Và em cũng biết sẽ có một ngày em phải nghe những lời này. Nghe Phương Vy hát "Em biết ", em tìm thấy mình trong đó :"Em biết sẽ không có thiên đường, sẽ không còn yêu thương. Và em biết sẽ không giữ anh được đã lâu rồi...".
19 tuổi, mối tình đầu của em là anh đó biết không. Thời gian em bên anh thật ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn 4 tháng thôi. Nhưng em đã biết tình yêu là gì. Là gì mà nó có thể chiến thắng lý trí trong em. Là gì mà khi đối diện với anh, em không thể giận anh được mặc dù người có lỗi là anh. Là những lần anh quên mất hẹn với em, những lần ghen tuông vô cớ... Mà sau đó em ngập trong đôi mắt của anh rồi quên hết tất cả.
Anh đã từng nói: "Trong những người anh yêu, em là ngốc nhất". Đến tận bây giờ em mới hiểu hết. Em chẳng qua cũng chỉ là "một trong những" mà thôi. Đúng thật là em ngốc, ngốc mới yêu anh như vây. Con bé ngốc bằng linh cảm đã biết rằng anh không yêu em nhiều như em yêu anh mà vẫn ảo tưởng, nuôi hy vọng một ngày nào đó những gì em nhận được sẽ nhiều như những gì em cho đi.
Ngày đó đâu thể đến. Anh có biết rằng tình yêu của em dành cho anh đủ sức mạnh để chiến thắng gia đình, dư luận xung quanh em không .Em lại nghĩ rằng thật khó khăn mới có được thì chắc chắn nó sẽ bền vững, sẽ vĩnh hằng, anh lại là người đập vỡ nó .
Việc đầu tiên em làm là delete tất cả SMS của anh, ảnh của anh, những món quà anh tặng. Em không cho mình có cơ hội để nhớ về anh nữa. Sao có thể được hả anh, tất cả đã ở trong tim em rồi kia mà. Tất những gì thuộc về anh em đều ghi nhớ. Nhưng anh thì không, anh chỉ biết số di động của em thôi, và anh cũng đã xóa nó rồi .
Sao anh lại đối xử với em như vậy, sao anh không để em thi học kỳ xong rồi nói. Giở sách ra, em chỉ thấy anh, lại nghẹt thở. Và kỳ thi cũng trôi qua, em cũng biết trước kết quả như thế nào rồi.
Em không đủ dũng cảm để chúc anh hạnh phúc. Chúc người mình yêu hạnh phúc với người khác ư? Em không làm được. Điều cuối cùng em muốn nói với anh là cảm ơn anh, và mong anh đừng đối xử với ai như giống như với em nữa.
Anh à. Em giấu cảm xúc thật giỏi, chẳng ai biết có một EM đang đau đớn cả. Nhưng làm sao có thể giấu mẹ em - người phản đối anh. Mẹ em chỉ nói : "Cuộc sống giống như một chiếc tủ vậy, nó có nhiều ngăn kéo. Và đôi khi có những việc ta phải cất vào một ngăn kéo, khóa lại và vất chìa khóa đi, con gái của mẹ ạ, con làm được đúng không? "
Lúc này đây khi ngồi viết những dòng tâm sự này thì em đã cầm sẵn chìa khóa rồi. Một cái là của ngăn kéo, còn cái kia là của trái tim em. Em sẽ khóa nó thật chặt, để em có thể ngồi bên trong an toàn. Em sợ, em sợ lại yêu thương, rồi lại tổn thương lắm.

ĐƯA TAY LAU NƯỚC MẮT

/ No Comments
Thành phố buổi chiều thật lạ, từng khuôn mặt người cũng thật la và cái cách mà anh gặp em cũng thật lạ. Trong vô vàng ngược xuôi của cuộc sống, tiếp xúc với bao nhiêu người, bao nhiêu cuộc gặp gỡ, anh không nghĩ mình lại gặp nhau thật lạ kì như vậy. Hệt như ông trời đã cố ý sắp xếp cho anh đến đó, đi dạo con phố đó và ngồi đúng cái quán đó, nơi mà em cũng ngồi bên mấy chiếc ghế nhựa với chiếc xe đẩy xinh xinh. Và rồi anh gặp em.

Thật khó hiểu, mà đúng ra cũng chẳng có gì là khó hiểu cả khi anh yêu một người con gái sống cách xa mình cả trăm số. Bởi anh biết đó là định mệnh, định mệnh đã cho anh gặp em. Hôm đó anh bước xuống xe đến với thành phố Huế sau một cuộc hành trình dài qua bao nhiêu thành phố. Anh là sinh viên một trường đại học kỹ thuật ở thành phố Hồ Chí Minh, hoạt động Đoàn đội và tham gia công tác xã hội đối với anh đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống sinh viên vốn nhiều niềm vui này. Đợt đó anh theo Đoàn trường ra đến Huế để tham gia và tuyên truyền cho một buổi từ thiện giữa các trường đại học với nhau. Anh chưa nghĩ cuộc hành trình đến Huế nó lại dài như vậy. Trong giấc ngủ chập chờn trên chuyến xe đường dài, tay Đức bạn anh cứ nhấm nhá ra điều bí hiểm:

-Ôi sông Hương núi Ngự, cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp. Rồi mi sẽ thấy đến Huế lần này sẽ là điều không phải hối tiếc.

Cũng chính bởi câu nói đó mà anh đã thao thức cả đêm, bởi trong giấc mơ của anh cứ chập chờn mãi một tà áo dài tím rịm thướt tha, tà áo ấy như lướt đi trên cầu Trường Tiền mờ ảo mà bấy lâu nay anh chỉ được nghe qua sách vở. Có đúng thật mảnh đất nhỏ bé  này sẽ dẫn dụ cho anh nhiều điều, anh thầm hỏi và mong Huế sẽ có câu trả lời trọn vẹn cho anh.

Chiếc xe thả anh xuống con đường với những hàng cây có nhiều chùm hoa nhỏ trắng muốt. Đức nói cho anh biết đây là cây long não vì khi vò nát lá trong tay sẽ nghe được mùi long não. Đến với Huế lần này đối với anh là một cuộc dạo chơi còn riêng với Đức đây là một sự trở về không hơn không kém. Nhà Đức ở tít bên Vỹ Dạ, nơi có lá trúc che ngang mặt chữ điền nổi tiếng của ông thi sĩ Hàn Mặc Tử, thành thử sự háo hức thể hiện rõ trên khuôn mặt nó. Đức hứa sẽ làm thổ địa, dẫn anh “cày nát” hết mảnh đất kinh kỳ này trong một tuần ở đây.

Huế đang vào mùa nắng, mùi máy lạnh trong phòng khách sạn giống hệt mùi chiếc xe khách đường dài khiến anh chóng mặt. Thành thử thả chân ra phố vào một buổi chiều nắng đổ như thế này quả thật là một điều thú vị. Đức dẫn anh lang thang dọc bờ sông Hương, đi qua con đường mát rượi bóng cây ngang trường Quốc học. Đức chép miệng:

-Nóng thế này mình đi ăn chè cho mát, chè Huế ngon số một.

Anh chẳng biết chè Huế ngon không. Nói ra thì thật lạ, anh là người miền Nam nhưng không hảo ngọt, thành thử anh không thích chè, và không biết chính nhờ cái nóng như đổ lửa hay nhờ cái miệng dẻo quẹo của Đức mà anh đã vào quán em. Quán nhỏ xíu như em nằm im lìm một góc bên vệ đường, quán có chiếc bàn cũ, mấy chiếc ghế nhựa cũ và cả chiếc xe đẩy cũng… cũ. Em ngồi đó nhìn vào phố, mắt em vô thức chạm vào mắt anh. Chao ơi, thế là dừng lại ngồi xuống cái bàn nhỏ xíu:

-Cho hai ly chè bắp em ơi.

Đó là lần đầu tiên anh ăn hết một ly chè,anh ăn mà dáo dác tìm em. Em bận luôn tay, mồ hôi lấm tấm trên sống mũi, chỏm tóc đuôi gà cứ tung tẩy qua về đến tức lồng ngực của anh, nhìn em anh thấy em như con mèo ngoan nằm sưởi nắng. Khi đó anh tim anh đập rộn ràng dữ lắm, cả khi em đến tính tiền anh cũng ú ớ đến phát tội, cũng may có Đức cứu anh. Về đến khách sạn rồi anh còn nhớ mãi khuôn mặt lấm tấm mồ hôi kia.

Nếu vậy chẳng có gì đáng nói,điều đáng nói ở đây là anh lại gặp em ngày hôm sau, lúc em lấy máu cho anh trong buổi hiến máu nhân đạo. Em nhìn anh cười cười, có lẽ em nhận ra anh. Anh cũng ngượng nghịu cười lại với em, dẫu cho mũi kim của em khiến anh đau thấy ba sáu ông trời.Mà cũng nhờ đó anh mới biết em là sinh viên Điều dưỡng sắp ra trường.Em cũng là thành viên của Đoàn tham gia vào đợt từ thiện lần này.Lại một điều lạ lùng nữa phải không em?

Tối đó anh trốn Đức đi dạo phố một mình,gọi là dạo phố nhưng cái cớ chỉ là để tìm gặp em.Em bận luôn tay, thành thử để nói chuyện được với em, anh chỉ còn cách ngồi… ăn chè và chờ đợi. Ăn đến ly chè bột lọc thịt quay thứ ba thì anh hoa mắt. Em che miệng cười khúc khích:

- Anh ni ăn ngó khiếp...

- Anh phải ăn để bù lại mũi tiêm hồi sáng cô bé ơi.

- Rứa hồi sáng em tiêm anh đau lắm à?

- Không, không đau. Chỉ như con kiến cắn thôi.

Nói đến đó thì bất chợt vết tiêm trên tay anh đau nhói. Vậy là ly chè đã cho anh được dịp ngồi trò chuyện với em.

Em bảo em chỉ bán quán phụ mẹ vào chiều tối, sau giờ học trên giảng đường. Anh chỉ dám ngồi nói chuyện với em chút xíu chứ quán người ta bán mà mình cứ ngồi đó hoài cũng kì.



Một tuần ở Huế là một tuần anh ngồi ở quán chè đó với em.Gặp em đến ngày thứ tư anh bảo:

- Anh Đức về nhà ảnh chơi rồi, thành thử không có ai đưa anh đi chơi phố, em đưa anh đi được không.

Vậy mà em đồng ý, mình đã chở nhau qua bao nhiêu quán xá, phố phường phải không em. Anh chở em đi bằng chiếc xe đạp của em, nhờ đó anh biết được chở một người con gái xinh xinh ngồi sau xe đạp thú vị hơn xe máy nhiều. Có em ở sau, anh dại gì chạy nhanh, mình lang thang qua bao nhiêu con phố, anh không chỉ biết được chè Huế ngon mà ở góc phố đó mình ăn bún hến, con đường kia mình ăn bánh canh cá lóc, con hẻm này mình xuýt xoa bánh khoái. Em cười giòn tan:

- Không khéo mình ăn hết Huế mất.

Đi hoài cũng mệt, đêm xuống thật nhanh, anh và em níu chân ở quán cà phê bên bờ sông Hương. Ngó ra con sông đen nhánh tơ huyền như dải lụa, em kể anh nghe sự tích của sông Hương, về chùa Linh Mụ, về nhiều điều thú vị của Huế. Em bảo ngồi lặng lẽ trong đêm, anh sẽ nghe thấy sông Hương có một mùi thơm nhè nhẹ. Anh hỏi lại em:

- Mình dùng mũi ngửi sao lại bảo là nghe.

Em cười như nước lùa qua từng khe đá:

- Anh không biết Huế có câu "Ngậm mà nghe " à.Có những thứ mình không thể dùng giác quan mà phải dùng cảm xúc để nhận biết.

Anh chẳng cần biết sông Hương có thơm hay không,chỉ nhớ là anh đã ghé đôi môi mình vào đôi môi ngọt lịm có vị cà phê sữa ấy. Lúc chia tay,em thẫn thờ:

- Sông Hương có nói chi mô anh.

Thế rồi không để anh trả lời em ùa vào phố,bỏ lại anh với vị cà phê sữa còn thoang thoảng trên môi.

**********

Đức xin lỗi anh vì nó thất hứa cái vụ dẫn anh đi cày nát Huế. Nhưng anh phải biết ơn Đức mới đúng, nhờ vậy anh mới được lang thang cùng em nhiều như vậy. Lúc chia tay về lại thành phố Hồ Chí Minh, anh rất sến sẩm. Đôi mắt em ngấn nước, em tặng anh tập ảnh sông Hương, dặn anh có nhớ em thì mở ra xem để nhớ về một con sông kỷ niệm, con sông ấy cũng là tên của em: Hương Giang. Anh không có số điện thoại của em, em bảo chiếc điện thoại chỉ khiến người ta thêm phụ thuộc và xa cách, khi nhớ em anh làm sao liên lạc. Em cũng không dùng Facebook, cũng bởi lý do trên.Thành thử, anh chẳng thể nào lên mạng trò chuyện cùng em. Anh lạc mất em như một chiếc lá rơi rụng hòa vào những đám lá khô khác rơi trên phố.

Anh lang thang suốt một buổi chiều, qua nhờ nhờ Đức Bà, cho bồ câu ăn, qua Dinh Thống Nhất, qua công viên với cây xanh rợn ngợp. Nhưng mà làm sao anh lang thang hết cả buổi chiều khi chỉ có một mình. Nhớ em, anh cũng tìm đến những con sông nhưng ở đây sông chỉ có màu đen, ô nhiễm và bộn bề quán xá, không có những vạt cỏ để anh nằm ngửa mặt lên trời hít lấy từng cơn gió mát từ sông thổi vào.

Anh rủ Đức ra góc nhà thờ Đức Bà nhâm nhi gỏi bò. Anh ngồi nhìn ra đường, thấy dĩa gỏi bò sao… dở ẹc. Anh thấy khuôn mặt nào lướt đi trên phố cũng hao hao khuôn mặt em,hay là em cũng nhớ anh?

Đức chép miệng:

-Nghĩ lại tao dẫn mày đến Huế có thật sự đúng đắn không hè?

Anh đưa mắt nhìn dĩa bò khô còn nguyên ,buông một câu nhẹ bẫng:

-Sao mà tao nhớ Giang quá.

Đức không trả lời câu hỏi của anh, ánh mắt hai đứa lại nhìn ra những dòng người xuôi ngược kia.

Loay hoay với việc học, anh luôn tìm cách để quay về Huế, để khỏi mất em. Cũng nhờ những ly chè của em, anh không còn sợ đồ ngọt, ngược lại anh ăn chè để nhớ em.

Nhưng anh không thể ngờ là anh lại gặp em trên vô vàn cái nick sáng đèn kia khi anh mở máy. Em hiện ra thật ngạc nhiên và dí dỏm, cái tên chebap thật ngộ, em đã tìm ra anh giữa cái thế giới ảo kia. Em nói em đã tạo Facebook vì nỗi nhớ khiến em không thể ngồi yên. Anh nhìn em qua Webcam, em khóc. Anh chỉ biết lau những giọt nước mắt ấy qua màn hình máy tính, nhưng anh tin sẽ có một ngày anh sẽ lau những giọt nước mắt ấy, anh sẽ về Huế với em.

************
Lần đầu đến Huế với anh là những ngày nắng đổ, nhưng lần quay trở về này Huế đã vào mùa mưa. Anh tưởng tượng ra cảnh em ngồi co ro bên chiếc xe cũ kỹ né những hạt mưa làm ướt tóc mà chân càng bước vội vã. Anh phải bước, phải chen nếu không anh sợ sẽ không gặp lại em mất. Kia rồi, ở góc phố dọc bờ sông Hương em vẫn ở đó với chiếc quán bé xíu và chiếc xe đẩy cũ rích của mình, tấm bạt cũ kỹ không che nổi những hạt mưa đỏng đảnh. Quán vắng khách, em ngồi đó nhìn ra sông Hương đang cuộn mình chảy. Đôi mắt em trong veo, đôi mắt em nhòe nước.

Ngồi xuống ghế anh gọi lớn:

-Em ơi,cho anh ly chè bắp.

Anh đã biết có một ngày anh sẽ lau những giọt nước mắt ấy thay em.

Sự Hy Sinh – Câu Chuyện Về Cây Chuối

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014 / No Comments
Tôi là một cậu bé sinh ra và lớn lên ở thành phố nên không biết nhiều về cây chuối. Có một lần nhìn thấy một cây chuối có buồng, tôi hỏi bố tôi:
“Bố, trong cuộc đời của một cây chuối nó sinh ra được
bao nhiều buồng?”
“Chỉ một buồng duy nhất.” – Bố tôi trả lời.
Tôi ngạc nhiên về câu trả lời của bố. Tôi cứ đinh ninh trong cuộc đời của mình một cây chuối ít nhất cũng phải cho vài buồng quả.
“Khi buồng chuối chín cũng là lúc cây chuối mẹ chết đi.” – Bố tôi nói thêm.
Về sau, tôi có dịp được nhìn một cây chuối mang một buồng quả chín. Lá của cây chuối mẹ héo rũ và xác xơ, và thân của nó oằn xuống như sắp gãy vì nó phải mang trên mình một buồng chuối nặng trĩu quả. Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, khi buồng chuối chín hoàn toàn, cây chuối mẹ sẽ gục hẳn xuống.
Trong quá trình nuôi buồng chuối, cây chuối mẹ đã hy sinh những phần tinh túy nhất của mình – chất dinh dưỡng trong gốc, thân và lá – để dồn cho những quả chuối được chín, để dâng cho đời những trái chuối ngon ngọt.
Hóa ra lâu nay hàng ngày tôi vẫn ăn chuối và thỉnh thoảng vẫn nhìn thấy một bụi chuối mà không hề hay biết cây chuối tượng trưng cho một hình ảnh đẹp về sự hy sinh.
Và bạn biết không, dưới gốc cây chuối mẹ sắp chết đi, tôi nhìn thấy chồi non của một cây chuối mới. Một cuộc sống mới, một sự hy sinh mới lại bắt đầu…

Điều Giản Dị

/ No Comments
Tối hôm đó Sue cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang lang thang trên đường, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm chí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà.
Cùng lúc đó cô đi qua một quán mì, mùi thơm bốc lên ngào ngạt làm cô chợt cảm thấy đói ngấu. Cô thèm một tô mì lắm nhưng lại không có tiền!
Người bán mì thấy cô đứng tần ngần trước quầy hàng bèn hỏi: “Này cô bé, cô có muốn ăn một tô không?”.
“Nhưng… nhưng cháu không mang theo tiền…” – cô thẹn thùng trả lời.
“Được rồi, tôi sẽ đãi cô – người bán nói – Vào đây, tôi nấu cho cô một tô mì”.
Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng, Sue lại bật khóc.
“Có chuyện gì vậy?” – ông ta hỏi.
“Không có gì. Tại cháu cảm động quá!” – Sue vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt.
“Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu… bả ác độc quá!” – cô bé nói với người bán mì…
Nghe Sue nói, ông chủ quán thở dài: “Này cô bé, sao lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ lại đi, tôi mới chỉ đãi cô có một tô mì mà cô đã cảm động như vậy, còn mẹ cô đã nuôi cô từ khi cô còn nhỏ xíu, sao cô lại không biết ơn mà lại còn dám cãi lời mẹ nữa?”.
Sue giật mình ngạc nhiên khi nghe điều đó.
“Tại sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Một tô mì của người lạ mà mình cảm thấy mang ơn, còn mẹ mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà thậm chí mình chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến mẹ dù chỉ một chút. Mà chỉ vì một chuyện nhỏ mình lại cự cãi với mẹ?
Trên đường về, cô thầm nghĩ trong đầu những điều cô sẽ nói với mẹ: “Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết đó là lỗi của con, xin mẹ tha thứ cho con…”.
Khi bước lên thềm cửa, cô nhìn thấy mẹ đang mệt mỏi và lo lắng vì đã tìm kiếm cô khắp nơi. Nhìn thấy Sue, mẹ cô mừng rỡ nói: “Sue, vào nhà đi con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không? Cơm nước mẹ nấu xong nãy giờ rồi, vào mà ăn ngay cho nóng…”.
Không thể kềm giữ được nữa, Sue òa khóc trong tay mẹ.
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta dễ cảm kích với những hành động nhỏ mà một số người chung quanh làm cho chúng ta, nhưng đối với những người thân thuộc, nhất là cha mẹ, chúng ta lại xem sự hy sinh của họ như chuyện đương nhiên…
Tình yêu và sự quan tâm lo lắng của cha mẹ là món quà quý giá nhất mà chúng ta được tặng từ khi mới chào đời.
Cha mẹ không mong đợi chúng ta trả công nuôi dưỡng, nhưng…
Liệu có bao giờ chúng ta biết quý trọng sự hy sinh vô điều kiện này của cha mẹ chúng ta chưa?

[♥] Ghen… • Vì tớ thương cậu… [♥] Giận… • Vì tớ quan tâm cậu… [♥] Phát…

/ No Comments

Nước mắt... Có xóa được những kỉ niệm ấy không . . .? • Có nhòe được hì…

/ No Comments

Có một ngày nào đó một người hỏi một người thế nào là yêu thương một người kề sá…

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014 / No Comments